Lớp 5

Tả bác đưa thư | Văn mẫu lớp 5

Tập làm văn lớp 5: Tả bác đưa thư

Tả bác đưa thư lớp 5

Văn mẫu lớp 5: Tả bác đưa thư được Tiểu Học Kim Đồng sưu tầm, biên soạn bao gồm những bài văn hay, chọn lọc giúp các em học sinh hoàn thiện cách làm bài văn miêu tả nói chung và văn tả người nói riêng, hoàn thành tốt các bài tập làm văn Tiếng Việt lớp 5. Sau đây mời các em cùng tham khảo chi tiết.

Bài tham khảo 1 – Tả bác đưa thư lớp 5

Những buổi chiều, trên đường đi học về, em thường gặp bác đưa thư.

Vóc người bác cao lớn, khuôn mặt xương xương. Hợp với khuôn mặt hiền từ của bác là đôi mắt sâu và sáng. Đôi mắt ấy tỏa ra một nguồn sáng rất đặc biệt khi bác làm những công việc trao thư. Không biết năm nay bác bao nhiêu tuổi đời? Bao nhiêu tuổi nghề? Nhìn mái tóc điểm bạc và nếp nhăn hằn sâu trên vầng trán tôi đoán bác đã ngoài năm mươi tuổi. Tuy thế, chân bác trông rắn rỏi, đi lại nhanh nhẹn. Đôi bàn tay chai sần, rám nắng.

Bạn đang xem: Tả bác đưa thư | Văn mẫu lớp 5

Mỗi lần thấy chúng tôi đi học về, bác dừng lại bên vệ đường để hỏi địa chỉ, chúng tôi thường xúm xít bên bác. Tôi thường nhìn kĩ bộ trang phục màu xám mà bác đang mặc, có lẽ vì dòng chữ “Bưu chính viễn thông” ở phù hiệu gắn trên vai áo của bác đã làm tôi tò mò, chú ý. Bác rất vui tính, hay trò chuyện cùng chúng tôi. Khi tìm đúng địa chỉ, bác lấy trong cái túi vải những phong bì thư, bác xem tỉ mỉ để khỏi nhầm địa chỉ rồi trao cho chủ nhân. Bác thật cởi mở với người nhận thư, có trách nhiệm với công việc của mình. Đưa thư xong, bác chào mọi người rồi tiếp tục với công việc đưa thư. Không biết bác đã đi đến bao nhiêu nhà? Đạp xe đi biết bao nhiêu cây số? Đi hết bao nhiêu giò’ mới hết chồng thư trong túi xách? Tôi chỉ biết một điều: Bác thật tận tụy với nghề, tận tâm với công việc và không hề ngại gian khó trong mọi việc được giao.

Tôi rất kính trọng bác đưa thư. Bác như sợi dây vô hình nối thông tin của con người. Tôi mong bác gặp thuận lợi trong công việc hằng ngày.

Bài tham khảo 2 – Tả bác đưa thư Tiếng việt 5

Tả bác đưa thư

Nhà tôi nằm trong khe núi sâu cạnh Trường Thành cổ. Ở đây dân cư thưa thớt, giao thông bất tiện. Vào mùa hè, những trận mưa to thường khiến con đường duy nhất vào khe núi bị xói lở; đến mùa đông, tuyết trắng phủ đầy lối đi quanh co. Tôi ngồi cạnh của số, ngắm những bông tuyết trắng xóa đang bay trong không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống ngọn cây, mái nhà, lòng đường. Khắp nơi trắng một màu tuyết. Lòng tôi chợt lo lắng: không biết bức thư thông báo kết quả của cuộc thi viết văn “Tài năng trẻ” có đến kịp không; chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày trao giải rồi!

Ngoài trời, tuyết rơi ngày một nhiều. Thời tiết xấu thế này thì chim chóc, muông thủ còn tìm chỗ trú ẩn huống chi con người. Nghĩ vậy, lòng tôi càng như lửa đốt. Nhưng kìa, thấp thoáng một bóng người đang loạng choạng bước từng bước trên con đường núi ngoằn ngoèo. Người đó đi về phía nhà tôi. Khoảng cách càng gần, bộ đồng phục màu xanh quen thuộc càng hiện rõ. Ô, đó chẳng phải là bác lữ nhân viên bưu chính của xã đó sao? Hôm nay trên cổ bác còn quàng thêm một chiếc khăn len màu trắng.

Lòng hồi hộp, tôi mặc vội một chiếc áo khoác rồi mở cửa chạy ra ngoài. Ngoài trời gió tuyết gào thét ù ù. Gió táp vào mặt khiến tôi cảm thấy tê buốt như kim châm. Không chịu được cái lạnh, tôi rụt đầu sâu vào lớp áo ấm. Những hàng cây bên đường dường như cũng đang gồng mình chống chọi với cơn gió bấc lạnh giá để đứng vững. Các cành cây nghiêng ngã trong gió. Thỉnh thoảng, tôi còn nghe tiếng cành cây gãy nứt. Gắng sức vượt qua khoảnh sân ngập tuyết đến tận đầu gối, tôi đến gần bác Lữ. Thấy tôi, bác lấy từ trong túi xách ra một lá thư phẳng phiu, đưa cho tôi và nói: “Thư của cháu đây, chắc đợi sốt ruột rỗi hả?”

Tôi đưa hai tay đón lấy bức thư, cảm ơn bác rồi mở ra ngay. Vừa đọc sơ qua nội dung bức thư, tôi sung sướng mỉm cười. Bác Lữ thấy vậy bèn hỏi: “ cháu có chuyện gì mà vui thế?” Tôi phấn khởi khoe với bác: “Cháu đoạt giải nhì trong cuộc thi viết văn “Tài năng trẻ’. Vài ngày nữa sẽ có xe đến đón cháu ra thành phố nhận phần thưởng.” Bác Lữ khen: “Ôi, cháu giỏi quá! Cháu hãy cố gắng học hành chăm chỉ để sau này lớn lên góp phần xây dựng quê hương nhé!” Tôi ngước mắt nhìn bác, trả lời: “Dạ!”; thấy gương mặt bác đỏ ửng vì rét, tôi bèn mời: “Bác ơi, cháu mời bác vào nhà cháu uống tách trà nóng cho đỡ lạnh.” Bác Lữ cười, đáp: “Cám ơn cháu, cháu thật tốt bụng, nhưng còn nhiều người khác đang đợi bác đem thư tới. Khi nào rảnh, bác nhất định sẽ ghé nhà cháu chơi.” Nói xong, bác Lữ tiếp tục theo con đường nhỏ đi sâu vào trong khe núi, để lại những dấu chân in thành một vệt dài trên nền tuyết trắng. Tôi nhìn theo bóng bác, trong lòng bỗng thấy cảm phục bác biết bao!

Mùa đông khiến sông suối đóng băng và mọi người rét buốt, những bác Lữ như mặt trời ấm áp, từng chút xóa tan mùa đông lạnh giá bằng những bức thư…

Đăng bởi: Tiểu Học Kim Đồng

Chuyên mục: Lớp 5

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button